Tứ Diệu Đế – bốn chân lý cao quý nhất

Tứ Diệu Đế – bốn chân lý cao quý nhất
4 (80%) 3 votes
Share Button

Tứ là bốn, Diệu là đẹp hay sự cao quý, Đế là chân lý. Tứ Diệu Đế chính là bốn chân lý cao quý.

tu dieu de bon chan ly cao quy nhat
Đức Phật Thích Ca

Sau khi Đức Phật từ bỏ cuộc sống trần thế và ngồi thiền định theo con đường trung gian dưới cây bồ đề, Ngài đã đạt được giác ngộ. Ngài chuyễn những lời dạy của mình bằng ngôn ngữ dễ hiểu cho con người thông thường dưới hình thức Tứ diệu đế.

Mặc dù Phật giáo bây giờ được chia thành nhiều trường phái, trong đó mỗi bộ đều có những niềm tin riêng của mình nhưng bản chất của Phật giáo được tóm tắt trong Bốn Tứ Diệu được Đức Phật đề ra.

Chân Lý Cao Quý Thứ Nhất – Khổ đế: Sống Là Phương Tiện Để Chịu Đựng

Trước khi đến năm 29 tuổi, Thái tử Tất Đạt Đa (tên thật của Đức Phật) vẫn bị cha mình quây quanh bốn bức tường của cung điện. Khi lần đầu tiên bước ra khỏi cung điện, ông đã nhìn thấy bốn thứ để lại một tác động sâu sắc trong tâm trí dịu dàng và ngây thơ của mình: một đứa trẻ mới sinh, một người đàn ông bị tê liệt, một người đàn ông bị bệnh và một cái xác chết

Hoàng tử một người luôn được đi trong những chiếc xe sang trọng, không quan tâm đến những đau khổ trên thế giới bên ngoài cung điện, đã rất bối rối khi nhìn thấy cái chết, sự đau khổ bằng đôi mắt của mình.

Trong khi thiền định, Ngài nhận ra rằng ‘cuộc sống là đau khổ’. Lý do là vì con người không hoàn hảo. Tương tự như vậy, thế giới nơi họ sinh sống cũng bị cai trị bởi những điều không hoàn hảo.
Đức Phật nhận ra rằng trong cuộc hành trình qua cuộc sống, con người phải chịu đựng nhiều khổ đau về cả thể chất và tinh thần – dưới dạng tuổi già, bệnh tật, xa cách khỏi những người yêu quý, thiếu thốn, sinh khổ, tử khổ, bệnh khổ, lão khổ và cho đến lúc chết vẫn chưa hết khổ. Chính vì lý do này Đức Phật gọi thế gian là biển khổ và tất cả chúng sinh đang chìm trong đó.

Tất cả những điều bất hạnh này xảy ra đối với con người vì chúng chịu sự ham muốn và ham muốn. Nếu họ có thể có được những gì họ mong muốn, họ lấy được niềm vui hay sự hài lòng. Nhưng niềm vui hay hài lòng đó sẽ chỉ ngắn ngủi và không kéo dài quá lâu. Nếu nó có khuynh hướng kéo dài quá lâu, thì những khoái lạc gắn liền với nó trở nên đơn điệu và dần dần biến mất.

Chân Lý Thứ Hai – Tập Đế: Nguồn Gốc Của Đau Khổ Là Chấp Trước

Chân lý cao quý thứ hai nói với chúng ta rằng gốc rễ của tất cả khổ đau là chấp trước. Để tránh đau khổ, chúng ta cần phải hiểu những gì gây ra đau khổ và sau đó loại bỏ những nguyên nhân này khỏi cuộc sống của chúng ta.

Theo Đức Phật, nguyên nhân cơ bản của đau khổ là sự tham ái, thỏa mãn dục vọng, thỏa mãn được trở thành, thỏa mãn được hoại diệt

Tất cả chúng ta đều có ham muốn. Vì chúng ta không thể đáp ứng được tất cả ham muốn và thèm muốn của chúng ta, chúng ta bị quấy rầy và tức giận, mà là một biểu hiện khác của đau khổ.
Điều này cũng đúng cho những người có tham vọng và luôn mong muốn được nhiều hơ. Khi họ đạt được những gì họ mong muốn, họ có được sự ham muốn và muốn nhiều hơn. Và vòng tròn luẩn quẩn vẫn tiếp tục. Nếu một người sinh ra trong ham muốn của mình, người đó sẽ trở thành nô lệ cho nó.

Chân Lý Thứ Ba – Diệt Đế: Sự Chấm Dứt Của Khổ Đau Là Có Thể Đạt Được

Đức Phật nói rằng để chấm dứt đau khổ, chúng ta cần phải kiểm soát ham muốn của chúng ta hoặc luyện tập không mắc phải. Điều này nghe có vẻ khó nhưng có thể đạt được thông qua luyện tập siêng năng.

Sự giải thoát này khỏi chấp trước và buồn phiền sẽ giải phóng tâm trí của mọi khó khăn và lo lắng. Khi đạt được sự giải phóng này được gọi là “Niết bàn”.

Chân Lý Thứ Tư Thứ Tư – Đạo Đế: Con Đường Dẫn Đến Sự Chấm Dứt Đau Khổ

Đức Phật nói rằng sự giải thoát là một điều kiện có thể đạt được bằng cách sống một cuộc sống cân bằng. Và để có một cuộc sống cân bằng, ta cần phải theo con đường Tám chàm, đó là “con đường dần dần tự cải thiện”.

Trên đây chính là Tứ Diệu Đế mà Đức Phật đã giác ngộ được khi ngồi thiền định dưới gốc bồ đề, là sự tóm tắt ngắn gọn bản chất của Phật Giáo.

Share Button