Thiền sư và chàng trai thanh niên phẫn uất

Thiền sư và chàng trai thanh niên phẫn uất
5 (100%) 1 vote
Share Button

Trên đời không phải lúc nào mọi việc cũng như ý theo ý mình, nhiều lúc biến cố cứ liên tục ập đến như những cơn sóng biển. Làm sao để có thể đối diện với khó khăn một cách bình thản? Thiền sư đã khai mở điều gì đối với chàng trai đang cơn phẫn uất?

neu khong bat duoc hay tien dua chung mot doan duong de chung song cang tot dep hon va cung de cho minh duoc an binh thoai mai hon
Nếu không bắt được hãy tiễn đưa chúng một đoạn đường, để chúng sống càng tốt đẹp hơn và cùng để cho mình được an bình, thoải mái hơn.

Trời vừa tảng sáng, đột nhiên có một người trẻ tuổi, khuôn mặt tức giận bực bội chạy lên một ngọn nút gào thét. Chàng thanh niên gào thét làm ảnh hưởng đến vị thiền sư đang ngồi thiền cách đó không xa. Vị thiền sư nhẹ nhàng rảo bước đến bên cậu thanh niên và nở nụ cười. Sau đó, ông vui vẻ bắt chuyện cùng chàng thanh niên.

Trong khi hai người trò chuyện, vị tiền sư chỉ tươi cười và chú tâm nghe anh ta chia sẻ. Anh kể rằng:

Sau nhiều năm cực nhọc, cuối cùng tôi cũng đạt được chức vị cao ở trong công ty. Tôi cũng chuẩn bị kết hôn với bạn gái. Nhưng mọi thứ giờ kết thúc rồi, người sếp của tôi luôn muốn sa thải tôi, thậm chí ông ấy còn bắt tôi hướng dẫn nhân viên mới được tuyển dụng. Tôi đang chịu áp lực rất lớn. 

Bạn gái tôi đã chia tay khi biết tôi gặp khó khăn, cô ấy không chấp nhận một người đàn ông không thể chăm sóc chu cấp cho cô ấy một cuộc sống súng túc giàu sang.

“Tôi đã làm chăm chỉ 8 năm liền, vậy nhưng ông ấy chỉ nói một câu bắt tôi rời đi. Bạn gái mới lên thành phố không ai nương tựa nhưng giờ…”

Chàng thanh niên phẫn nộ cực điểm, hai mắt bừng bừng như lửa cháy!

Vị thiền sư không nói gì chỉ kéo tay anh ta lên đỉnh núi. Những cơn gió lạnh xua đi phần nào cơn bực bội bên trong lòng, khiến anh bình tĩnh hơn.

Vị thiền sư dừng lại bên một gốc cây, bứt nhẹ bông liễu trước mặt. Nhưng bông liễu tựa như ngang bướng, không nằm yên trong bàn tay thiền sư. Điều này khiến chàng thanh niên khó hiểu với hành động của vị thiền sư.

Ha Ha, ta đã già thật sự rồi, không nắm nổi mấy bông liễu này nữa rồi!” Vị thiền sư nói xong, trầm ngâm nhìn chàng thanh niên và nói: “Trên đời có đủ thứ đặc sắc, nhưng không phải thứ gì cũng đều bắt được. Nếu không bắt được, chi bằng hãy tiễn chúng một đoạn đường, để chúng sống được càng tốt đẹp và đặc sắc hơn và cũng để cho bản thân mình được an bình, thoải mái hơn.”

Nói xong, thiền sư thả bông liễu trong tay ra, bông liễu bay trong gió dưới ánh mặt trời càng trở nên xinh đẹp.

Nghe xong lời nói của vị thiền sư, người thanh niên ngây người một lúc. Bỗng nhiên, anh ta mỉm cưới, cúi đầu bái biệt vị thiền sư và quay người xuống núi.

Trở về thành phố, chàng thanh niên miệt mài đem những kinh nghiêm truyền đạt cho nhân viên mới. Những điều đó khiến ông chủ rất bất ngờ và không tin vào mắt mình thầm nghĩ: “Rõ ràng khi trước cậu ta vô cùng ủy khuất, bực bội mà giờ đây thay đổi dốc sức vì công ty, không kêu ca phàn nàn. Thật không hiểu nổi!” Điều này khiến ông chủ rất hài lòng.

Đến khi chàng thanh niên rời khỏi công ty, ông chủ cầm chặt hai tay xúc động nói: “Tôi thực sự xin lỗi cậu! Tôi không ngờ cậu tốt đến như vậy sau những gì tôi làm với cậu! Sa thải cậu là điều khó nói. Tôi sẽ luôn nhớ cậu, nếu có việc quan trọng hãy liên lạc tìm tôi!

Người thanh niên tươi cười tạm biệt tất cả mọi người và ra đi trong sự tiếc nuối của tất cả đồng nghiệp.

Tối hôm ấy, anh chàng mang lọ dầu phong thấp cho bạn gái cũ vì anh biết cô bị mắc bệnh này. Nếu không có thuốc cô ấy sẽ rất đau đớn. Nhận được lọ thuốc cô gái rất xúc động mà òa khóc. Sau khi trao lọ dầu, người thanh niên ra đi trong thoải mái.

Trong cuộc sống sau này, anh ta giữ cho mình một nguyên tác đó là : Gặp được bất kỳ ai đó đều là duyên phận, anh đều quý trọng. Những thứ không nắm được, anh sẽ tươi cười và quên chúng đi. Với tư tưởng này anh đã giành được sự tôn trọng từ tất cả mọi người, nhận được nhiều sự hồi báo giúp đỡ của nhiều người. Anh cũng dần dần vượt ra khỏi cảnh khốn khó.
Sau này, anh ta có lên lại ngôi chùa để cảm ơn vị thiền sư nhưng ngài đã viên tịch. Học trò của ngài nói rằng, thời điểm gặp anh bệnh ông đã vô cùng nặng. Ông thường xuyên phải chịu đau đớn dày vò của bệnh tật. Nhưng vị thiền sư vẫn luôn lạc quan vui tươi sống những ngày cuối đời.
Nghe xong người thanh niên cố gắng mỉm cười che đi những giọt nước mắt. Anh cũng hiểu ra rằng, chính vị thiền sư cũng đã không thể nắm bắt được số mạng mình rồi nhưng vẫn dùng chút sức lực cuối cùng để tiễn đưa chình mình một đoạn đường.
Chàng thanh niên cúi đầu về nơi thiền sư viên tịch, mỉm cười cất bước xuống núi…

 

Share Button